Duyên Phận Bà xã Chồng Chỉ Trọn Vẹn Khi Bàn Tay Chỉ Nắm Một Bàn Tay
Đêm tân hôn, Đậu len lén tới bên cạnh cô dâu. Cô dâu khóc òa lên, xót xa cho căn số hẩm hiu, chỉ vì gia đình không có tiền nên mới phải lấy cái gã dại khờ này. Đậu thấy phi tần khóc thì hỏi: “Thê thiếp ơi vợ, vợ làm sao thế, có phải tại Đậu không?”. Cô gái không tư vấn, buồn bã nằm xuống giường. Đậu ngồi cạnh nhìn cô, một lúc sau thì ngủ gật.
Cô gái nói: “Đừng có ngủ thông thường với tôi, giảm thiểu xa tôi ra ngay”. Đậu cực khổ lắm, nhưng không dám nói câu nào, sợ hiền thê bỏ đi, nên đành tìm một góc tường để ngủ.
Cưới nhau mấy ngày, trong nhà cần phải mua mấy thứ nên Đậu cùng bà xã đi chợ, nhị người mua được hầu hết đồ. Khi đi qua một khu chợ đồ trang sức, Đậu trông thấy một cây thoa cài tóc rất đẹp, nên dừng lại hỏi bao nhiêu tiền?
Người bán nói 200 ngàn, cô gái vốn không có tiền, nên nói với Đậu rằng chính mình có cài tóc rồi, không cần phải phung phí tiền đâu. Bạn dạng thân cô cũng không muốn người trong nhà Đậu hiểu lầm. Đậu thấy hậu phi không sắm nên tự bản thân sắm luôn, rồi nói: “Em là hoàng hậu của anh, phải nhân thức bí quyết ăn mặc cho đẹp chứ!”.
Nói kết thúc, Đậu lấy tiền trả cho người bán, rồi cầm cây trâm đưa cho thê thiếp. Cô gái rất ngạc nhiên và chạnh lòng trước cử chỉ đon đả chân thành của Đậu. Từ hôm đó, cô nhẩn nha chấp nhận người chồng ngốc nghếch này.
Thời gian trôi qua, cô ngày một thương Đậu. Chàng Đậu đáng yêu và cũng là người hiểu chuyện lắm.
Một ngày, hai thê thiếp chồng đi ra ngoài. Trên phố về nhà, thê thiếp Đậu bị một lực lượng lưu manh buông lời trêu chọc. Đậu vì bảo kê cung phi đã ẩu đả với bè lũ chúng, bất ngờ một tên rút dao chém Đậu nhị nhát rồi bỏ chạy.
Hiền thê Đậu vội vàng chạy đến, tỉ ti không chấm dứt. Đậu thì thào dỗ dành hoàng hậu: “Em đừng khóc, Đậu có thể kiểm soát an ninh được em mà, nhưng giờ Đậu thấy khó thở quá, em có thể gọi một tiếng “ông xã” không?”.
Cô gái không ngờ được tới lúc thập tử nhất sinh này, Đậu còn nghĩ đến bản thân mình tương tự. Đích thực cô đã coi Đậu là chồng từ cái ngày tậu xoa cài tóc kia, cô khóc nói: “Ông xã, anh có sao không?” Đậu nhìn phi tần với ánh mắt tràn trề hạnh phúc rồi từ từ xong thở…
Câu chuyện tưởng như đơn giản, nhưng lại khiến chúng ta phải nghĩ suy thật rộng rãi. Chàng trai ngốc nghếch vì người khác mà hy sinh chính phiên bản thân bản thân mình, nhưng có thể thấy ở Đậu một tâm hồn khoan thứ, anh nhân thức rõ người phi tần cần anh bảo kê, anh thực sự chiều chuộng thê thiếp của mình.
Hiện tại, người ta yêu nhau xưng hô chồng chồng hậu phi vợ, nhưng dường như chưa nắm bắt được duyên phận hiền thê chồng. Hãy nhớ, đã gọi khách hàng nào là cung phi rồi, thì đừng khiến cho họ bị thương tổn.
Nghe lời Phật dạy bà xã chồng ăn ở với nhau, trông cậy vào nhau lúc nhỏ đau hoán vị nạn, chứ lúc khỏe mạnh, thư thả, chắc gì bạn nào lại cần tới ai. Dù sướng khổ hay vui bi lụy, hay gặp gỡ lúc nguy hại hoạn nạn thì cũng phải kính yêu đùm bọc nhau, đó mới là phải đạo. Đạo nào sâu cho bằng duyên phận bà xã chồng.
Người chồng là tay trái, người cung phi là tay phải. Tay trái sờ tay phải không có cảm giác gì. Nhưng ví như tới một ngày, tay trái chảy máu, tay phải nhất quyết sẽ giúp cầm máu. Rồi tay trái ngứa ngáy, tay phải khăng khăng sẽ gãi ngứa cho tay trái. Có một ngày, tay trái cầm đồ mỏi mệt, tay phải nhất quyết sẽ giúp tay trái bưng đồ.
Vì thế nhất quyết không được đáng ghét tay phải của bạn, lại càng không thể khinh ghét tay trái của bạn. Do vì tay trái nắm tay phải mới tạo nên thế cuộc vừa đủ, nắm bàn tay của nhau tới tận cuối đời, hỗ trợ nhau trong lúc hoán vị nạn, bình đạm mới thật là lặng vui.
Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương.
Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu nắm bắt.
Không phải đông đảo mọi người trên đời này đều có thể yêu nhau bằng phần lớn trái tim.
Những người nào đi lướt qua đều là cảnh, những người đụng phải vai đều là khách.
Người nhớ bạn, yêu bạn mới là người san sớt ngọt bùi cùng bạn.
Hãy trân trọng! Trân trọng bạn nhé!
Xem nhiều hơn: làm video ảnh


Không có nhận xét nào: